Thời sự
24/03/2009 11:26

(Toquoc)- Tấm pa - nô “Ma túy, mại dâm là mầm của của HIV” bên đường vào bãi biển xiêu vẹo, dị dạng trong ráng chiều đỏ thẫm. Giấc mơ về một quê hương giàu đẹp gắn với nghề biển của lão ngư kia liệu có trở lại? …

“Săn hàng” vị thành niên

Con đường độc đạo từ Quốc lộ 1A ngoằn nghèo đưa chúng tôi tìm về biển Hòn Câu, Diễn Hải (Diễn Châu, Nghệ An) vào một ngày cuối tuần. Gã bạn có tiếng là “giỏi tìm hàng độc” cười nhăn nhở, tỏ ra hiểu biết: “Đi xa như vậy mới tìm được hàng độc. Toàn các em tuổi “teen”, “made in” miền núi, non búng ra sữa. Đảm bảo các ông sẽ phải bất ngờ về giá cả”.

 

Những dãy ki ốt hoạt động mại dâm trá hình

Biển Hòn Câu hiện ra trước mắt không giống như trong tưởng tượng của chúng tôi ít phút trước đó. Không rặng dừa xanh, bờ cát trắng, không sóng biển rì rào, hiền hòa. Chỉ có rặng phi lao xác xơ, bạc phếch và những con sóng đục ngầu ầm ào đổ vào bờ, mang theo rong rác tanh lợm… Dọc bãi biển có khoảng gần trăm ki ốt được người dân xây tạm bợ, mái lợp prô – xi măng liêu xiêu tựa vào nhau. Khoảng sân trước các  ki ốt này được các chủ quán tận dụng để kê bàn, mắc võng cho khoảng 3 – 4 em chừng 15 – 17 tuổi, áo hai dây, váy ngắn đến… không thể ngắn hơn đứng “chào hàng”, vẫy khách.

Gã bạn vừa chạy xe vừa thao thao bất tuyệt nói về những thú ăn chơi của biển Hòn Câu: “Tôi cũng mới phát hiện ra “thiên đường” này thôi, nhếch nhác một tí nhưng bù lại nhiều cái hay lắm, các ông thấy rồi đấy. Chưa vào vội, cứ thăm quan đi đã, tự khắc các em sẽ đưa mình vào”. Như để minh chứng cho lời nói của gã thì ngay lập tức xe phải phanh gấp vì một khuôn mặt bự son phấn bất thần hiện ra giả lả: “ Các chú vào đây ngồi nghỉ đã rồi làm gì thì làm, quán chị các chú muốn gì cũng có, không vừa lòng chị không lấy tiền”. Một cái phẩy tay của bà chủ, lập tức có đến một tá các em mặt mày non choẹt, váy áo cũn cỡn ùa ra kẻ lôi người kéo. Khi định thần lại chúng tôi đã thấy mình lọt thỏm giữa một căn phòng  hát karaoke nhếch nhác bừa bộn. Mùi nước hoa rẻ tiền cộng với âm thanh chát chúa phát ra từ dàn máy khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở. Một cô gái tên Thúy, khoảng 16 tuổi, da xanh xao, nói tiếng Kinh chưa rõ nũng nịu: “Các anh ở đây để bọn em chiều với, rẻ thôi đi nhanh chỉ 60 nghìn”, ngay lập tức cô gái này nhận được cái lườm sắc lạnh cùng sự gằn giọng của bà chủ như cảnh cáo cái sự “hóng hớt” và tội “cầm đèn chạy trước ô tô”.

Lấy cớ là còn sớm và các “em út” ở đây chưa “hợp nhãn” cho lắm chúng tôi nhanh chóng thoát ra khỏi “ổ nhện” này, để lại sau lưng sự nuối tiếc và bực dọc của cả nhân viên và chủ quán.

Dọc triền cát là vô số biển, bảng hiệu quảng cáo do các chủ ki ốt dựng lên với đủ loại mầu sắc sặc sở và những cái tên mỹ miều mà du khách có thể gặp ở bất cứ đâu tại các điểm du lịch biển từ Bắc chí Nam.

Về chiều, bãi biển Hòn Câu dường như náo nhiệt hơn vì lượng khách tăng nhanh. Đặc biệt vào dịp cuối tuần, khách đổ về đây với đủ các thành phần, sang có, hèn có, từ những anh “sơ – mi cổ cồn”, cho tới những anh chạy xe ôm, thợ hồ v,v… Tất cả họ đều có chung một thú vui: Hám tìm của lạ.

Chủ quán L.Q cho hay: “Chẳng có ai về đây để đi nghỉ ngơi cả. Ăn đặc sản biển thì chỗ nào mà chả có, chủ yếu là tìm em út… các em đến từ các huyện miền miền núi như: Quỳ Châu, Quỳ Hợp, Quế Phong, Tương Dương… với tiêu chí là càng non càng tốt. Mỗi nhà nuôi từ 4 - 5 em, tiền đi khách chia đôi. Cũng là tạo việc làm cho chúng nó (!?)”.

Trong suy nghỉ của “tú bà” này có lẽ việc mở nhà hàng trá hình, nuôi gái mại dâm có phần nào đó là một hình thức làm phúc cho những bé gái người miền núi, nhà nghèo thất học, không việc làm… Nhìn những thân hình gầy gò, tiều tụy chưa kịp phát triển của những cô gái đứng vẫy khách, chúng tôi không biết nên gọi Hòn Câu - Diễn Hải là “thiên đường tìm thấy” cho những vị khách thích “săn của độc” hay “thiên đường tăm tối” của những mảnh đời lầm đường, không lối thoát.

Khát vọng ngày chưa xa

Trở lại thời gian 4 năm về trước, kinh tế của Diễn Hải chủ yếu dựa vào phát triển nông nghiệp và khai thác nguồn thủy hải sản ven bờ. Dân số tăng nhanh, đồng nghĩa với việc nguồn lợi từ thủy sản ven bờ cũng cạn kiệt, vật giá leo thang, người dân không còn đủ kiên nhẫn để gắn bó với nghề đi biển, đời sống ngày càng khó khăn. Một lão ngư dân ở thôn Châu An đã có thâm niên gắn bó với nghề biển, nhìn về phía biển hoài niệm với chúng tôi: “Ngày trước dân làng chỉ thuần với công việc đi biển, đói no theo mùa biển động nhưng làng xóm thanh bình, người dân sống gắn bó với nhau bằng cái tình xóm giềng. Từ ngày mọc lên khu dịch vụ du lịch này tất cả trở nên hỗn loạn, người ta đua nhau ra đây xây cất rồi đưa về những con người lạ hoắc. Người trong làng bây giờ nói với nhau toàn giọng mùi toan tính chợ búa. Dân biển mà chê biển bạc thì hỏng thật rồi các chú ạ!”

Thật dễ dàng để nhận ra sự tồn tại ngang nhiên và hoạt động công khai của các ổ chứa gái mại dâm cũng như tình trạng mất trật tự an ninh tại bãi biển Hòn Câu. Nhưng lạ thay, chính quyền các cấp tại địa phương lại như không hề hay biết để. Ông Phạm Văn Thuyên, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã Diễn Hải phân trần: “Tại kinh tế địa phương còn gặp nhiều khó khăn, với lại hiện tại chúng tôi mới chỉ có 78 ki ốt được xây dựng, hình thức kinh doanh của các hộ chỉ ở dạng tự phát. Hàng năm mỗi hộ nộp cho xã 3 triệu đồng tiền thuê bến bãi, ngoài ra xã không còn thu thêm khoản nào khác. Đây cũng là hình thức khuyến khích người dân làm kinh tế thoát nghèo”. Một số chủ nhà hàng cho biết thêm: hàng năm vào đầu mùa du lịch UBND xã cũng có triệu tập các hộ làm giấy cam kết không vi phạm an ninh trật tự nhưng chỉ mang tính hình thức. Công tác tuần tra an ninh khu vực của ban công an xã cũng chỉ hoạt động một cách chiếu lệ, huyện thì ở xa mỗi năm về kiểm tra một lần theo lối “cưỡi ngựa xem hoa” rồi đi, tất cả đâu lại vào đấy.

Được biết ngày 10/3/2008, UBND tỉnh Nghệ An đã có quyết định giao cho UBND xã lập dự án chi tiết quy hoạch khu du lịch biển Hòn Câu và phải hoàn tất trong tháng 9/2008. Xã phải tự kêu gọi đầu tư cho dự án. Đây là một điều hết sức khó khăn cho một địa phương như Diễn Hải nên việc chính quyền xã thả lỏng cho người dân muốn làm gì thì làm âu cũng là điều dễ hiểu.

Chúng tôi rời Hòn Câu khi trời đã tắt nắng. Tấm pa - nô “Ma túy, mại dâm là mầm của của HIV” bên đường vào bãi biển xiêu vẹo, dị dạng trong ráng chiều đỏ thẫm. Giấc mơ về một quê hương giàu đẹp gắn với nghề biển của lão ngư kia liệu có trở lại?

Bài&ảnh:  Hoàng Quyền - Nguyễn Chung

Bản để in E-mail bài này Đưa vào Favorites
Ý kiến của bạn

Họ và tên:

Email:

Tiêu đề:

Mã xác nhận:

Nội dung:

Chợ Hà Nội xưa và nay (VTV Online)